Trong nhiều tổ chức, hình ảnh một nhà quản lý giỏi thường gắn liền với khả năng đưa ra quyết định nhanh, giải quyết vấn đề chính xác và luôn có sẵn câu trả lời cho mọi tình huống. Điều này từng là lợi thế trong bối cảnh doanh nghiệp vận hành theo mô hình phân cấp, nơi thông tin tập trung vào cấp quản lý và nhân viên chủ yếu thực hiện theo chỉ đạo.
Tuy nhiên, môi trường kinh doanh ngày nay đã thay đổi đáng kể. Dữ liệu nhiều hơn, biến động nhanh hơn và các vấn đề cũng phức tạp hơn. Không một nhà lãnh đạo nào có thể trở thành "người biết tất cả". Giá trị của họ không còn nằm ở việc sở hữu nhiều đáp án nhất, mà ở khả năng giúp cả đội ngũ cùng suy nghĩ, cùng học hỏi và cùng tìm ra giải pháp.
Đó cũng là lý do Coaching Leadership ngày càng trở thành một năng lực cốt lõi của lãnh đạo hiện đại. Thay vì liên tục đưa ra chỉ dẫn, người lãnh đạo học cách đặt những câu hỏi đủ tốt để nhân viên tự khám phá vấn đề, tự đánh giá lựa chọn và tự cam kết với hành động của mình.
Sự thay đổi này tưởng như chỉ là khác biệt trong cách giao tiếp, nhưng thực chất phản ánh một sự chuyển dịch lớn trong tư duy quản trị. Khi nhà lãnh đạo thay đổi từ người "đưa đáp án" sang người "khơi mở tư duy", vai trò của nhân viên cũng thay đổi từ người thực thi sang người chịu trách nhiệm thực sự đối với kết quả.
Chính vì vậy, nghệ thuật lãnh đạo bằng câu hỏi không đơn thuần là một kỹ thuật coaching. Đó là cách xây dựng năng lực tự chủ cho cả tổ chức.

Trong thực tế, rất nhiều nhà quản lý trả lời giúp nhân viên vì mong muốn công việc được hoàn thành nhanh hơn. Khi một thành viên mang theo khó khăn, phản ứng tự nhiên thường là phân tích nguyên nhân, đề xuất phương án rồi yêu cầu thực hiện.
Ở góc độ ngắn hạn, cách làm này mang lại cảm giác hiệu quả. Cuộc họp kết thúc nhanh hơn, quyết định được đưa ra sớm hơn và tiến độ công việc dường như được đảm bảo.
Nhưng về dài hạn, một hệ quả ít được nhận ra bắt đầu xuất hiện.
Nhân viên dần hình thành thói quen mang vấn đề đến thay vì mang giải pháp đến. Mỗi khi gặp tình huống mới, phản xạ đầu tiên của họ không phải là suy nghĩ mà là tìm kiếm ý kiến của cấp trên. Khả năng phân tích, đánh giá rủi ro và ra quyết định bị "thuê ngoài" cho người quản lý.
Theo thời gian, người lãnh đạo trở thành nút thắt của mọi quyết định. Đội ngũ ngày càng phụ thuộc nhiều hơn, trong khi bản thân nhà quản lý liên tục rơi vào trạng thái quá tải vì phải xử lý cả những vấn đề lẽ ra nhân viên hoàn toàn có thể tự giải quyết.
Điều đáng chú ý là hiện tượng này không xuất phát từ năng lực của nhân viên, mà từ cách hệ thống quản trị đã vô tình huấn luyện họ. Khi mọi câu trả lời đều đến từ cấp trên, tổ chức cũng đang gửi đi một thông điệp ngầm rằng: "Điều quan trọng không phải bạn nghĩ gì, mà là sếp nghĩ gì."
Đó là môi trường rất khó để nuôi dưỡng tinh thần Ownership – một trong những yếu tố quyết định khả năng đổi mới và thích ứng của doanh nghiệp.
Nếu mục tiêu của lãnh đạo là xây dựng một đội ngũ có thể phát triển độc lập, câu hỏi cần đặt ra không còn là "Làm thế nào để tôi giải quyết vấn đề này?", mà là "Làm thế nào để đội ngũ học được cách tự giải quyết vấn đề?"
Và câu trả lời bắt đầu từ chính cách người lãnh đạo đặt câu hỏi.
Một trong những hiểu lầm phổ biến về Coaching là cho rằng người lãnh đạo chỉ cần hỏi nhiều hơn là đã áp dụng coaching. Thực tế, số lượng câu hỏi không quyết định chất lượng của cuộc đối thoại. Điều tạo nên khác biệt là mục đích của câu hỏi.
Một câu hỏi mang tính chỉ đạo thường hướng người đối diện đến đáp án mà người hỏi đã có sẵn. Ngược lại, một câu hỏi theo tư duy coaching mở ra không gian để nhân viên quan sát vấn đề từ nhiều góc độ, kiểm chứng giả định và tự xây dựng phương án hành động.
Ví dụ, thay vì hỏi: "Em đã thử cách A chưa?", người lãnh đạo có thể hỏi: "Theo em, đâu là ba lựa chọn khả thi nhất lúc này?" Thay vì nói: "Anh nghĩ em nên làm thế này", họ có thể hỏi: "Nếu em là người chịu hoàn toàn trách nhiệm cho kết quả này, em sẽ quyết định như thế nào?"
Sự khác biệt tưởng như rất nhỏ lại tạo ra thay đổi lớn trong cách não bộ xử lý thông tin. Người trả lời không còn tìm kiếm đáp án đúng từ cấp trên, mà bắt đầu kích hoạt khả năng phân tích, đánh giá và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Đó cũng là lý do nhiều chuyên gia coaching nhận định rằng câu hỏi không phải công cụ để thu thập thông tin. Câu hỏi là công cụ để phát triển tư duy.
Chính từ đây, vai trò của người lãnh đạo cũng thay đổi. Thay vì trở thành người giải quyết mọi vấn đề, họ trở thành người phát triển năng lực giải quyết vấn đề của người khác.

Nếu đặt câu hỏi là nền tảng của Coaching Leadership, thì chất lượng của câu hỏi lại quyết định liệu cuộc trao đổi có thực sự giúp nhân viên phát triển hay chỉ khiến họ cảm thấy bị kiểm tra.
Không ít nhà quản lý cho rằng mình đã áp dụng coaching vì thường xuyên đặt câu hỏi. Thế nhưng những câu như "Tại sao em lại làm như vậy?", "Vì sao em không báo sớm hơn?" hay "Em có biết hậu quả không?" thường mang sắc thái truy xét nhiều hơn là khơi mở. Mặc dù được diễn đạt dưới hình thức câu hỏi, chúng vẫn khiến người đối diện tập trung vào việc tự bảo vệ mình thay vì suy nghĩ về giải pháp.
Một câu hỏi có giá trị trong coaching không hướng người nghe về quá khứ để tìm lỗi, mà hướng họ đến tương lai để tìm khả năng. Mục tiêu không phải xác định ai đúng, ai sai, mà giúp nhân viên nhìn rõ bối cảnh, mở rộng góc nhìn và chủ động lựa chọn hành động tiếp theo.
Điều đó đòi hỏi người lãnh đạo phải thay đổi trước tiên ở tư duy lắng nghe. Khi đã tin rằng mỗi nhân viên đều có khả năng tìm ra lời giải nếu được dẫn dắt đúng cách, nhà quản lý sẽ không còn nóng vội lấp đầy khoảng lặng bằng lời khuyên. Thay vào đó, họ dành thời gian để nhân viên suy nghĩ, phân tích và tự diễn đạt quan điểm của mình.
Trong thực tiễn coaching, nhiều câu hỏi đơn giản lại tạo ra hiệu quả mạnh mẽ hơn những câu hỏi phức tạp.
"Theo em, đâu là vấn đề cốt lõi?"
"Nếu không bị giới hạn bởi nguồn lực hiện tại, em sẽ tiếp cận việc này như thế nào?"
"Điều gì khiến em tin rằng phương án đó là phù hợp?"
"Nếu phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho kết quả, em sẽ thay đổi điều gì?"
Những câu hỏi như vậy không cung cấp lời giải, nhưng chúng buộc người trả lời phải vận dụng tư duy phản biện, đánh giá giả định và cân nhắc hệ quả của từng lựa chọn. Đây chính là quá trình học tập có chiều sâu mà một lời khuyên trực tiếp khó có thể thay thế.
Quan trọng hơn, khi nhân viên tự xây dựng giải pháp, họ cũng có xu hướng cam kết thực hiện cao hơn. Đó là khác biệt giữa việc "làm theo chỉ đạo" và "hành động từ sự sở hữu".
Chính vì vậy, lãnh đạo bằng câu hỏi không phải nghệ thuật đặt câu hỏi hay hơn người khác, mà là nghệ thuật tạo ra một cuộc đối thoại giúp người khác suy nghĩ tốt hơn chính họ của ngày hôm qua.
Một trong những nghịch lý của quản trị hiện đại là nhiều nhà lãnh đạo càng giỏi giải quyết vấn đề thì tổ chức lại càng khó phát triển bền vững. Mỗi lần cấp trên đưa ra đáp án thay cho nhân viên, doanh nghiệp có thể tiết kiệm vài giờ xử lý trước mắt nhưng lại đánh mất một cơ hội phát triển năng lực trong dài hạn.
Ngược lại, khi lãnh đạo kiên trì sử dụng coaching thông qua những câu hỏi phù hợp, giá trị tạo ra không dừng ở việc giải quyết một tình huống cụ thể. Điều được xây dựng là năng lực tư duy của cả đội ngũ.
Theo thời gian, nhân viên hình thành thói quen phân tích trước khi xin ý kiến. Họ học cách nhìn vấn đề từ nhiều góc độ, cân nhắc phương án, dự báo rủi ro và chủ động đề xuất giải pháp. Những cuộc trao đổi với cấp trên cũng trở nên chất lượng hơn vì không còn xoay quanh câu hỏi "Em phải làm gì?", mà chuyển thành "Đây là ba phương án em đã đánh giá, em muốn trao đổi thêm về lựa chọn tối ưu."
Đó là thời điểm người lãnh đạo bắt đầu thoát khỏi vai trò của một "trung tâm ra quyết định" để trở thành người phát triển năng lực của tổ chức.
Sự thay đổi này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh doanh nghiệp phải liên tục thích ứng với công nghệ, trí tuệ nhân tạo và những biến động khó dự đoán của thị trường. Không một CEO hay nhà quản lý nào có thể theo sát mọi quyết định hằng ngày. Lợi thế cạnh tranh không còn đến từ việc lãnh đạo biết nhiều hơn nhân viên, mà đến từ việc tổ chức sở hữu nhiều người có khả năng suy nghĩ độc lập và ra quyết định có trách nhiệm.
Ở góc độ đó, mỗi câu hỏi chất lượng không chỉ giải quyết một vấn đề trước mắt mà còn là một khoản đầu tư vào năng lực tương lai của đội ngũ.
Có một quan niệm đã tồn tại rất lâu trong quản trị rằng người lãnh đạo cần luôn xuất hiện với hình ảnh chắc chắn, quyết đoán và có lời giải cho mọi vấn đề. Quan niệm ấy từng phù hợp trong thời kỳ doanh nghiệp vận hành bằng mệnh lệnh và kiểm soát.
Ngày nay, khi tri thức phân tán và tốc độ thay đổi vượt quá khả năng của bất kỳ cá nhân nào, giá trị của lãnh đạo lại được đo bằng một tiêu chí khác: khả năng phát triển tư duy của người khác.
Đặt câu hỏi không phải vì người lãnh đạo thiếu câu trả lời. Ngược lại, đó là lựa chọn có chủ đích của những nhà quản trị hiểu rằng một đáp án đúng chỉ giải quyết được vấn đề của hôm nay, trong khi một câu hỏi đúng có thể giúp nhân viên giải quyết hàng chục vấn đề trong tương lai.
Đó cũng là bản chất của Coaching Leadership. Người lãnh đạo không từ bỏ trách nhiệm định hướng hay ra quyết định khi cần thiết. Họ chỉ lựa chọn không tước đi cơ hội học hỏi của đội ngũ bằng cách vội vàng đưa ra đáp án cho mọi tình huống.
Một tổ chức học hỏi không được xây dựng từ những nhà quản lý luôn nói nhiều hơn người khác. Nó được hình thành bởi những nhà lãnh đạo biết lúc nào nên nói, lúc nào nên lắng nghe và lúc nào chỉ cần đặt một câu hỏi đủ tốt để cả đội ngũ cùng tiến về phía trước.
Tác giả: Tạp chí Coaching Asia
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
Sự Dịch Chuyển Của Ngành Khai Vấn Tại Khu Vực Châu Á Và Sự Ra Đời Của CoachPro.Asia Trong thập kỷ vừa qua, lĩnh vực khai vấn (coaching) tại khu vực Châu Á đã trải qua một sự chuyển mình mạnh mẽ, từ một khái niệm mới mẻ trở thành một công cụ quản trị chiến lược thiết yếu đối với các tập đoàn đa...